Thái Sư Trần Thủ Độ

VTV

Diễn viên: Thiên Bảo, Lã Thanh Huyền, Hứa Vĩ Văn

Đạo diễn: Đào Duy Phúc

Thời lượng: 34 Tập

Năm sản xuất: 2013

Quốc gia: Phim Việt Nam

Lượt xem: 3204 lượt

Chuyên mục: Phim Tình Cảm, Phim Dã Sử

Xem phim

Thông tin phim Thái Sư Trần Thủ Độ

Chương 5: Gia đình ấm áp

Buổi tối hôm đó, Cao Ngữ Lam trằn trọc cả đêm. Chuyện năm xưa ùa về trong trí óc cô, lại thêm vụ bị Ôn Sa hãm hại và Doãn Tắc đùa bỡn khiến cô càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng phiền não. Cuối cùng, Cao Ngữ Lam quyết định tỉnh dậy thu dọn hành lý.

Tổ chức khủng bố tinh thần có hỏa lực quá mạnh, quân ta không địch nổi nên đành phải tạm thời rút lui.

Cao Ngữ Lam quyết định không đi tìm việc, cũng không tiếp tục tìm đàn ông. Gần đây chuyện gì cũng không thuận, cô nghĩ tốt nhất nên về với bố mẹ tìm bầu không khí ấm áp của gia đình, có thể giúp đổi vận may cũng nên.

Bố mẹ Cao Ngữ Lam sống ở thành phố C, cách thành phố A nơi cô làm việc chỉ bốn tiếng đồng hồ ngồi xe, việc bắt xe buýt cũng rất tiện lợi. Đây cũng là một trong những lý do khiến bố mẹ Cao Ngữ Lam đồng ý để cô con gái yêu ra ngoài gây dựng sự nghiệp, vì con gái vẫn ở trong phạm vi có thể kiểm soát.

Ngày hôm sau, khi Cao Ngữ Lam tay xách túi hành lý xuất hiện ở cửa nhà, bà Cao giật bắn mình. Cô con gái yêu trở về mà không báo trước, hôm nay có phải ngày lễ tết, có xảy ra vụ tang hỉ gì đâu?

Bà Cao nhìn con gái một lượt từ đầu đến chân.

Bắt gặp ánh mắt vô hồn, vẻ mặt đờ đẫn của con gái, bà Cao lập tức đoán ra con gái xảy ra chuyện gì đó ở bên ngoài. Nhưng dù bà dò hỏi thế nào, Cao Ngữ Lam chỉ đáp “không có chuyện gì”.

Mẹ Cao vội vàng gọi điện thoại cho ông Cao còn đang ở cơ quan. Hai ông bà thỏa thuận với nhau, con gái chắc có chuyện buồn, không thể để con gái buồn thêm. Hai ông bà nhất định sẽ cố nhịn, không ép hỏi con gái, đợi đến khi có cơ hội trò chuyện rồi tính sau. Nhân dịp con gái về nhà, ông bà sẽ thúc tiến việc tìm con rể.

Con rể chỉ cần tìm người có chí tiến thủ, có thể giúp con gái chữa trị vết thương lòng và chăm sóc con gái nửa đời còn lại là được.

Sau khi thương lượng, bà Cao cảm thấy yên lòng hẳn. Để chào đón con gái trở về và tạo bầu không khí vui vẻ, bà Cao ra chợ mua nhiều thức ăn, chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn.

Nào là sườn xào chua ngọt, nào là đậu phụ cay, canh gà hầm, cá sốt cà chua... Sáu đĩa thức ăn một bát canh để đầy bàn ăn, khiến Cao Ngữ Lam mắt tròn mắt dẹt.

“Bố! Nhà mình trúng số à?”

“Không, nhưng vừa rồi suýt nữa bố cũng trúng số đấy”.

“Suýt nữa là sao ạ?”

“À, tuần trước bố đột nhiên có linh cảm, nghĩ ra một dãy số. Đến khi mở thưởng, cả dãy số đều đúng hết, không sai một con số nào”. Ông Cao nói với giọng đầy tự hào.

“Cả dãy số đều đúng, sao bố lại bảo là suýt trúng ạ?” Cao Ngữ Lam không khỏi giật mình. Bố cô cũng có lúc đoán trúng số độc đắc?

Ông Cao thở dài, tỏ ra tiếc rẻ: “Bố nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng đến lúc viết ra, bố cảm thấy có hai con số nên đổi lại. Đến lúc ra ngoài, bố lại sửa thêm hai con số khác. Tới điểm bán vé số, bố đối chiếu với người ta, sửa tiếp mấy số còn lại”.

Ông Cao tỏ ra đau khổ: “Cuối cùng bố chẳng trúng một số nào”.

Cao Ngữ Lam ngây người, thế này gọi là suýt trúng sao? Cô vỗ vai bố lên tiếng an ủi: “Không trúng thì thôi. Bố hãy giữ lấy phong độ”.

Ông Cao nhăn mặt, có vẻ không cam tâm. Ông gắp hai cái chân gà vào bát: “Ăn gì bổ nấy. Bố phải ăn nhiều chân gà, để có thể bắt được tiền”. 

(*Từ “chân” và “bắt” cùng âm.)

Nhắc đến vụ mua vé số, ông Cao như gãi trúng chỗ ngứa, vừa gặm chân gà vừa kể lể một hồi. Dưới gầm bàn, bà Cao đá chân ông Cao. Ông Cao liền gắp thức ăn cho con gái và bắt đầu dò hỏi con gái lý do về nhà?

Cao Ngữ Lam vừa ăn cơm vừa nghĩ xem nên giải thích với bố mẹ thế nào. Bố mẹ cô không phải ngốc nghếch, cô đột nhiên bỏ về nhà, khó có thể tìm lý do thuận tai. Vì vậy Cao Ngữ Lam khai thẳng cô bị mất việc. Tất nhiên, cô không nhắc đến quá trình cụ thể, mà chỉ bảo công ty có kẻ tiểu nhân, hại cô mất việc, còn bị đồng nghiệp chê cười là không có bạn trai.

Nghe đến đây, bà Cao vỗ đùi đánh đét: “Lam Lam! Chúng ta không thể chịu thua, con phải mau tìm bạn trai, dẫn đến công ty cho bọn họ thấy!”.

“Đúng đấy, Lam Lam, con đừng buồn. Ba quen biết nhiều thanh nhiên trẻ tuổi lắm, ba sẽ giới thiệu cho con, con có thể chọn một người cả làng đều vui”. Ông Cao không bỏ qua cơ hội thêm dầu vào lửa.

Cao Ngữ Lam cúi mặt chăm chú ăn cơm. Còn cả làng đều vui nữa, bố cô vận dụng thành ngữ ngày càng linh hoạt. Cô biết ngay mà, muốn tìm không khí gia đình ấm áp không phải là chuyện dễ dàng, chưa đâu vào đâu mà không khí gia đình cô đã nóng đến mức toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh.

“Bố mẹ! Con vẫn ổn, hai người không cần vội. Chỉ là bỗng dưng có thời gi­an rảnh rỗi, lâu lắm con không gặp bố mẹ nên mới về nhà ở vài ngày. Mấy hôm nữa con sẽ quay lại thành phố A. Còn công việc và bạn trai, quyết tâm là sẽ tìm thấy thôi, không sao đâu ạ”. Cô tần ngần vài giây rồi bổ sung thêm một câu: “Bố mẹ đừng sắp xếp buổi coi mắt ăn cơm đấy nhé. Con nói trước, con sẽ không đi đâu”.

Ông bà Cao nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau và không nhắc đến đến chuyện bạn trai nữa. Buổi tối, hai ông bà lại đóng cửa phòng thương lượng. Con gái rượu ở ngoài chịu khổ cực, bây giờ về nhà, nhất định phải khiến con gái lấy lại tinh thần. Ông bà sẽ cố giữ con gái ở nhà thêm một thời gi­an, sau đó tìm một chàng trai tốt cho con gái. Gặp đúng đối tượng, con gái tự nhiên sẽ không đi nữa. Còn về lời cảnh cáo đừng sắp đặt ăn cơm coi mắt, đó là chuyện vặt dễ giải quyết.

“Ngày mai để em”. Bà Cao vỗ ngực, mặt đầy vẻ tự tin.

Sáng ngày hôm sau, bà Cao lôi con gái ra khỏi giường từ sớm, bắt cô cùng bà đi tập Thái cực quyền. Bà phân tích, thanh niên cần phải thường xuyên vận động, vận động sẽ giúp tâm trạng tốt hơn.

Cao Ngữ Lam thấy mẹ nói cũng có lý. Luyện tập quyền cước có thể gạt bỏ tâm trạng tồi tệ cũng không biết chừng, thế là cô lấy tinh thần, cùng mẹ ra khỏi cửa.

Nào ngờ, môn thái cực quyền của bà Cao là hàng dỏm. Huấn luyện viên là một bà già múa may quay cuồng nhưng tự xưng quyền pháp “xuất quỷ nhập thần”. Một đám các bà trung niên và cao tuổi đứng sau chân tay loạn xị ngậu theo.

Cao Ngữ Lam đứng giữa bọn họ, như ngỗng lẫn vào đàn gà, vô cùng nổi bật. Những người qua lại trong công viên đều đưa mắt nhìn cô, miệng không khép nổi. Các bà già tập rất nhịp nhàng. Chỉ có Cao Ngữ Lam đứng như phỗng, chân tay lóng ngóng vụng về. Cô cũng muốn hòa nhập vào tập thể nhưng không biết múa thái cực quyền hàng dỏm, bảo cô phải làm sao đây?

Ai có thể nói cho cô biết, tại sao những người già tập thái cực quyền trên tivi có thể ung dung tự tại như vậy, còn hoạt động của mẹ cô chân tay vung loạn xạ?

Không muốn trở thành tâm điểm, Cao Ngữ Lam định kéo mẹ cô đi về. Nào ngờ khi đến gần, Cao Ngữ Lam nghe thấy mẹ cô nói chuyện với hai bà thím ở bên cạnh: “Sớm quá các cậu ấy không chịu thức dậy sao? Cũng phải thôi, thanh niên thường thích ngủ nướng. Chúng ta tìm cơ hội khác vậy”.

Nghe câu này, Cao Ngữ Lam thấy hơi kỳ lạ. Lại thêm hai bà thím đưa mắt nhìn cô, khiến Cao Ngữ Lam càng cảm có cảm giác bất an.

Cao Ngữ Lam nhanh chóng kéo bà Cao ra về. Cô thầm nhủ ngày mai sẽ không tập tành gì nữa.

Bước đầu tiên thất bại nhưng bà Cao không nhụt chí. Bà lại đưa Cao Ngữ Lam đi chợ mua thức ăn.

Cao Ngữ Lam một tay xách túi rau, một tay xách túi cá, cùng bà Cao đi một vòng. Cuối cùng, họ dừng lại trước một quần thịt lợn. Cao Ngữ Lam cảm thấy khó hiểu khi mẹ cô cứ lật đi lật lại từng miếng thịt lợn mà không chịu mua miếng nào. Ngay sau đó có một bà thím mập mạp tóc uốn xoăn tít đi tới. Bà thím tươi cười nhìn bà Cao, quay sang đánh giá Cao Ngữ Lam rồi gật đầu hài lòng.

Mẹ Cao nói với vẻ mừng rỡ: “Chị Yến cũng đi mua thức ăn à, trùng hợp thật đấy. Đây là Lam Lam, con gái em. Lam Lam, chào dì Yến đi con”.

Cao Ngữ Lam lên tiếng chào hỏi. Khi thấy mẹ cô ngó nhìn về phía sau dì Yến, Cao Ngữ Lam hiểu ra mẹ cô đang chơi trò gì.

Quả nhiên có một người đàn ông trẻ tuổi cao cao gầy gầy đi tới. Anh chàng này ngoại hình tương đối ổn, nhưng mặt anh ta nhăn nhó, thể hiện rõ thái độ không hài lòng với môi trường ở chợ.

“Mẹ, mẹ mua xong chưa. Mau đi thôi, ở đây bẩn kinh lên được”. Người đàn ông vừa tiến lại gần vừa lên tiếng ca cẩm với dì Yến.

Dì Yến kéo anh ta ra phía trước: “Đây là Cường nhà tôi. Hôm nay cháu nó tự nguyện đưa tôi đi chợ mua thức ăn”. Bà Cao liền nói khách sáo vài câu, nào là khen Cường trẻ tuổi tài cao, nào là khen cường hiếu thảo với mẹ...

Người đàn ông tên Cường gật đầu với mẹ con Cao Ngữ Lam, rồi lại giục mẹ anh ta mua nhanh còn về. Dì Yến vội lên tiếng: “Thanh niên các con đều không thích đi chợ. Vậy con và Lam Lam hãy đợi ở đây, mẹ và mẹ Lam Lam đi mua ít thức ăn, lát nữa quay về đón hai đứa”.

Cao Ngữ Lam tối sầm mặt, không phải đấy chứ?

Vì cô nói sẽ không tham gia những cuộc ăn cơm coi mắt nên mẹ cô hẹn đi chợ coi mắt? Mẫu thân đại nhân của cô quả là tài giỏi, việc coi mắt cũng có thể biến tướng đến tận cửa hàng thịt lợn.

Hai bà mẹ vui vẻ dắt tay nhau đi mất, để lại Cao Ngữ Lam và người đàn ông tên Cường mặt đối mặt.

Sau đó, anh chàng tên Cường cười nhạt: “Tôi biết ngay mà, mẹ tôi hôm nay tự nhiên kêu chân đau, bắt tôi đưa đi chợ. Hóa ra là trò này”. Anh liếc Cao Ngữ Lam, nói giọng coi thường: “Nghề nghiệp của cô không dễ kiếm đối tượng? Hẹn gặp ở nơi khác không xong nên phải bày trò ở chợ?”.

Ngữ khí châm biếm của anh ta khiến Cao Ngữ Lam hết sức phản cảm. Việc anh ta tự đề cao bản thân khiến cô càng ghét anh ta hơn. Cô cũng bị lừa đi coi mắt, anh ta dựa vào cái gì mà dám nói cô như vậy.

Cao Ngữ Lam ngẩng đầu nhìn qua anh ta rồi lại cúi xuống quần thịt trước mặt: “Anh sai rồi. Hẹn gặp ở đây không phải do nghề nghiệp của tôi không tốt, mà là tôi cố ý đến đây để so sánh... ”.

Cao Ngữ Lam kéo dài giọng nói, khiến tên Cường cảm thấy rất hiếu kỳ về câu nói tiếp theo của cô. Cao Ngữ Lam liền chỉ tay vào cái đầu lợn, nói lớn tiếng: “Để so sánh xem, nếu người con trai tôi gặp không bằng cái thủ lợn kia, thì tôi thà mua cái thủ lợn còn hơn”.

Nói xong, Cao Ngữ Lam hét với bà chủ hàng thịt: “Bà chủ, tôi mua cái thủ lợn này”.

Buổi tối, cả nhà mở tiệc đầu lợn. Ăn cơm xong, ông bà Cao lại kéo nhau vào phòng thầm thầm thì thì. Kế hoạch ngày hôm nay coi như thất bại. Buổi coi mắt đầu tiên ở sân tập thể dục đối tượng không xuất hiện, buổi coi mắt thứ hai ở chợ kết thúc trong không khí không mấy vui vẻ, xem ra việc tìm con rể không dễ dàng. Hai ông bà than thở xong liền động viên nhau.

Ông Cao vỗ ngực: “Ngày mai để anh”.

Ngày hôm sau, Cao Ngữ Lam nhất định không ra khỏi cửa. Cô ở nhà hết ngủ lại ăn, hết ăn lại ngủ. Bà Cao ngoài việc đi chợ mua rau, thời gi­an còn lại ở nhà cùng con gái.

Cao Ngữ Lam cảm thấy yên tâm. Cô trốn ở trong nhà, chắc sẽ không xảy ra sự cố nguy hiểm gì.

Đến bữa tối, ông Cao vẫn chưa về. Bà Cao gọi con gái xuống bếp ăn cơm, nói hôm nay ông Cao đi uống rượu không về nhà dùng bữa. Ăn cơm xong, Cao Ngữ Lam xem tivi một lúc rồi cầm quyển tạp chí đi vào nhà vệ sinh.

Ngồi xuống bồn cầu, Cao Ngữ Lam đột nhiên nghĩ đến Ôn Sa. Cô ta nói có người hãm hại cô ta nên cô ta mới kéo cô xuống bùn. Như vậy là có người chụp trộm tấm ảnh đó, với mục đích gây ra tin đồn không hay cho Ôn Sa. Nhưng tại sao Ôn Sa lại nói cô là bạn gái của cô ta?

Lẽ nào Ôn Sa sợ vụ này ảnh hưởng không tốt, công ty sẽ đuổi việc cô ta nên tìm một tấm đệm thay thế? Nếu cả hai người phạm lỗi, công ty sẽ chỉ đuổi việc một người, còn một người chỉ bị cảnh cáo răn đe. Cao Ngữ Lam cô đối với công ty không có cũng không sao, người ở lại tất nhiên là Ôn Sa.

Cao Ngữ Lam càng nghĩ càng thấy tức giận.

Đúng lúc này, Cao Ngữ Lam nghe thấy tiếng cửa nhà lạch cạch mở ra và tiếng bố cô vọng vào: “Lam Lam! Lam Lam ơi, con mau ra đây đi... ”.

“Con không ra được, con đang ở trong nhà vệ sinh”. Cao Ngữ Lam cao giọng trả lời. Cô nghĩ thầm, bố cô lại say rượu rồi. Mỗi lần say rượu là ông Cao hay la hét ầm ĩ cả nhà.

Quả nhiên ông Cao lại hét lớn: “Mau ra ngoài đi, con ở trong nhà vệ sinh làm gì?”

Ở trong nhà vệ sinh còn có thể làm gì? Cao Ngữ Lam đáp lại không một chút khách khí: “Con đi ỉa!”.

“À à... thế thì con cứ đi đi”. Ông Cao lại cất cao giọng nói: “Con gái chú đang đi ỉa, cháu đợi một lát nhé. Mình ơi xem này, Tiểu Quách là đối tượng tôi dẫn về coi mắt Lam Lam đấy”.

Cao Ngữ Lam toàn thân run lẩy bẩy, suýt nữa đổ người xuống hố xí.

Chuyện gì đang xảy ra? Đối tượng gì chứ?

Cô vừa hét vọng ra cô đang đi đại tiện, là cô nói đúng không? Sau đó, ông bố sáng suốt của cô nhấn mạnh, con gái chú đang đi ỉa cháu đợi một lát đúng không? đúng không?

Cao Ngữ Lam cảm thấy mây đen kéo đến che phủ trên đầu cô.

Ông trời quả nhiên muốn cô chết trong nhà vệ sinh mà. Cô còn có thể thò mặt ra gặp thiên hạ hay không?

Quan hệ nguy hiểm- Khiêu nhược hỏa diễm

Chương 6: Oan gia ngõ hẹp

Cao Ngữ Lam trốn trong nhà vệ sinh. Cô không dám thở mạnh, như sợ người ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh từ nhà vệ sinh.

Bố cô vẫn hết sức hưng phấn nói luôn miệng, trong khi Cao Ngữ Lam không hề nghe thấy tiếng của anh Tiểu Quách gì đó. Cao Ngữ Lam nghi ngờ liệu có phải bố cô uống rượu say rồi hoang tưởng dẫn một người về nhà, nhưng trên thực tế người đó không hề tồn tại. Nếu đúng như vậy thì tốt quá!

Cũng vào lúc này, bà Cao lên tiếng: “Làm phiền cháu quá, ông nhà tôi uống nhiều rồi”.

“Không sao đâu ạ. Cháu... cháu chỉ đưa chú Cao về thôi. Bây giờ chú ấy không sao rồi... cháu xin phép đi đây ạ”. Một giọng nói nam giới vang lên, Cao Ngữ Lam tuyệt vọng ôm mặt, phụ thân đại nhân quả nhiên bắt một người đàn ông về nhà.

Mất mặt quá đi!

Đi đi, đi nhanh lên, đất này không thể ở lâu, mau giải tán ai về nhà nấy đi, sau này tốt nhất đừng gặp lại (hậu hội vô kỳ)! Cao Ngữ Lam trong lòng thầm nhủ với anh chàng Tiểu Quách đó.

Ai ngờ ba cô lại bắt đầu lên tiếng: “Cháu đừng đi! Tiểu Quách, cháu hãy ở lại đây đi”.

Cao Ngữ Lam thật sự muốn đâm đầu vào tường cho rồi. Bố ơi là bố, rốt cuộc bố muốn làm gì? Xin hãy để lại một con đường sống cho con gái rượu của bố đi ạ!

“Tiểu Quách, cháu đợi thêm một lát nữa. Đi ỉa cũng nhanh thôi, cháu gặp con gái chú rồi về cũng được mà”.

Còn nhắc đến chuyện đó nữa? Cao Ngữ Lam quyết định nếu anh chàng Tiểu Quách không ra về, cô nhất quyết không rời khỏi nhà vệ sinh.

May mà ở phòng ngoài, bà Cao còn tỏ ra lý trí. Bà ấn người ông Cao xuống ghế so­fa, nhét cốc nước vào tay ông: “Anh đừng ồn ào nữa. Muộn quá rồi, để cháu Tiểu Quách về nhà nghỉ ngơi”.

Anh chàng Tiểu Quách và Cao tiểu thư đang ở trong nhà vệ sinh cùng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta phi ra cửa với tốc độ tên bắn, đi nhanh ra ngoài trong khi bà Cao còn chưa nói hết câu xin lỗi.

Cao Ngữ Lam im lặng lắng nghe. Cô nghe thấy tiếng đóng cửa, tiếng ba cô thở phì phò và sau đó là tiếng gõ cửa nhà vệ sinh. Bà Cao nói khẽ: “Tiểu Quách về rồi, con có thể yên tâm ra ngoài”.

Cao Ngữ Lam thở một hơi dài, đây quả nhiên là một vụ kinh hồn.

Đêm hôm đó Cao Ngữ Lam lại mất ngủ.

Cô trằn trọc cả đêm, càng nghĩ càng thấy sợ. Cao Ngữ Lam biết bố mẹ chỉ muốn tốt cho cô, muốn giúp cô tìm hạnh phúc. Nhưng họ càng làm vậy, Cao Ngữ Lam càng cảm thấy bối rối. Cô không thể nào sống với tâm trạng suốt ngày nơm nớp bị lôi đi coi mắt. Con người đúng là không thể lười biếng, cô phải lấy lại tinh thần, quay về tìm công việc mới.

Nghĩ đến đây, Cao Ngữ Lam liền thức dậy thu dọn hành lý.

Sau khi kết thúc bữa sáng ngày hôm sau, Cao Ngữ Lam báo cho bố mẹ biết, cô nhận được một cuộc điện thoại mời phỏng vấn nên phải quay về thành phố A để chuẩn bị. Vậy là Cao Ngữ Lam vẫy tay chào tạm biệt bố mẹ trong ánh mắt không nỡ xa rời của ông bà Cao. Khi Cao Ngữ Lam khuất dạng, bố mẹ cô mắt ngân ngấn nước và tự động viên nhau: “Lần sau con gái về sẽ tiếp tục cố gắng công cuộc tìm con rể”.

Về đến thành phố A, Cao Ngữ Lam lập tức triển khai công tác tìm việc. Cô thậm chí bỏ qua bữa trưa, lên mạng nộp hồ sơ xin việc.

Khi mở email, Cao Ngữ Lam thấy một mes­sage của Ôn Sa. Ôn Sa giới thiệu một công ty đang cần tuyển nhân viên cho Cao Ngữ Lam. Công ty này tương đối có thực lực, chức vị cần tuyển và mức lương không tồi. Tuy điều kiện không bằng tập đoàn Hằng Viễn nhưng quả thực khá tốt so với các công ty khác. Trong email, Ôn Sa để lại số điện thoại của người phụ trách, bảo cô ta đã nhắn trước với đối phương, chỉ cần Cao Ngữ Lam liên hệ, công việc chắc sẽ không có vấn đề gì.

Sau khi đọc xong, Cao Ngữ Lam delete ngay. Cô là người có lòng tự trọng, không bao giờ thèm nhờ vả kẻ địch.

Cao Ngữ Lam gửi sơ yếu lý lịch đến tất cả những công ty thông báo tuyển người ở trên mạng. Sau đó cô im lặng nhìn chiếc máy vi tính, trong lòng đột nhiên cảm thấy chơi vơi. Cao Ngữ Lam một mình đến thành phố A làm việc, bạn bè cũng chính là đồng nghiệp. Sau khi xảy ra chuyện, cô mới phát hiện cô không có một người bạn nào có thể dốc bầu tâm sự. Cô quả là một người thất bại.

Cao Ngữ Lam ngồi một lúc, cuối cùng cảm thấy đói bụng. Nhìn đồng hồ đã hơn một giờ chiều. Cô liền cầm ví tiền và chìa khóa đi ra ngoài tìm đồ ăn.

Xung quanh nơi ở của Cao Ngữ Lam không có quán ăn ngon, cô liền đi bộ qua một con phố. Đến ngã tư, Cao Ngữ Lam nhìn thấy quán bar mấy hôm trước cô uống say rồi cướp chó. Cao Ngữ Lam bất giác bĩu môi, cô sẽ không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Nhắc đến mới nhớ, quán bar đó tương đối gần nhà Cao Ngữ Lam. Vậy mà cô lại đi ôm chó nhảy lên xe taxi. Chắc chắn cô bị tài xế chở một vòng quanh thành phố, bị chém đẹp mà không  hề hay biết. Nghĩ đến đây, Cao Ngữ Lam vô cùng thương xót ví tiền của mình. Cô lập tức đưa mắt lườm biển hiệu quán bar.

Cao Ngữ Lam tiếp tục đi đến một quán cơm bình dân ở phía trước, cô là khách quen của quán ăn này. Khi Cao Ngữ Lam vừa định đẩy cửa bước vào, cô phát hiện có một bé gái khoảng năm tuổi đứng trước cửa quán. Bé gái rất xinh xắn, trông như một con búp bê. Cô bé diện bộ quần áo đẹp, có mái tóc hơi xoăn dài ngang vai. Trên đầu cô bé cài một chiếc xước lấp lánh. Cô bé trông rất sạch sẽ, có vẻ là con nhà khá giả. Cao Ngữ Lam nhìn ngang nhìn ngửa cũng không thấy người nhà của cô bé. Tần ngần một hồi, Cao Ngữ Lam đi vào trong quán ăn.

Có lẽ cô bé đang đứng đợi bố mẹ, hoặc bố mẹ của cô bé đang đi mua đồ ở khu vực phụ cận.

Quán cơm bình dân này rất đắt hàng, tuy đã qua giờ ăn trưa mà vẫn rất đông khách. Cao Ngữ Lam vừa xếp hàng vừa quay lại nhìn bé gái. Bé gái không rời mắt khỏi quán Mc Don­ald ở bên kia đường. Sau đó, bé gái đột nhiên quay đầu ngó đông ngó tây. Trong lúc ngó nghiêng, bé gái bắt gặp đúng ánh mắt Cao Ngữ Lam, cô bé gái liền nở nụ cười dễ thương với Cao Ngữ Lam.

Từ trước đến nay, Cao Ngữ Lam luôn không có sức miễn dịch với người và vật đáng yêu. Nụ cười của bé gái lập tức đánh gục Cao Ngữ Lam. Cô liền tươi cười với bé gái. Bé gái nhìn cô một lúc rồi lại quay đầu. Bóng lưng bé nhỏ trông rất tội nghiệp.

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ gọi Cao Ngữ Lam chọn đồ ăn, cô gọi một phần cơm thịt bò. Vừa định rút tiền ra thanh toán, Cao Ngữ Lam thấy một người phụ nữ trung niên ăn mặc có vẻ quê mùa đang nói chuyện với bé gái. Không biết bà ta nói gì mà bé gái lắc đầu nguầy nguậy. Người phụ nữ trung niên tiếp tục nói, giơ tay ra túm lấy cô bé. Cô bé vẫn lắc đầu, lùi lại phía sau hai bước.

Cao Ngữ Lam phát hiện ra điều bất thường. Cô vội vàng bỏ khay cơm chạy nhanh ra ngoài. Người phụ nữ trung niên vừa kéo tay bé gái vừa nói: “Thật đấy... bác sẽ giúp cháu tìm mẹ... ”.

“Bà định giúp cô bé tìm mẹ kiểu gì?” Cao Ngữ Lam nói thẳng tuột.

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt bà ta có vẻ gi­an gi­an và hơi hốt hoảng. Cao Ngữ Lam càng khẳng định suy đoán của mình, cô quay sang hỏi bé gái: “Em có quen bà ấy không?”.

Bé gái lắc đầu. Người phụ nữ phân trần: “Tôi thấy cháu bé một mình đứng ở đây, chắc là bị lạc mất bố mẹ. Vì vậy tôi mới có lòng tốt giúp cháu... ”.

Cao Ngữ Lam gật đầu: “Vậy à, tôi cũng có lòng tốt muốn  giúp cô bé đi. Hay là chúng ta cùng báo cảnh sát, sau đó... ”. Cao Ngữ Lam chưa nói hết câu, người phụ nữ trung niên đã lủi đi mất.

Cao Ngữ Lam nghiến răng nhìn theo bóng người đàn bà. Trên đời này cô hận nhất loại người bắt nạt trẻ em và động vật.

Cao Ngữ Lam cúi đầu, đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của bé gái: “Em bé, em tên là gì?”

Bé gái nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi lại Cao Ngữ Lam: “Chị có thể chứng minh chị không phải là đồng bọn của bà vừa rồi?”

Cao Ngữ Lam mở to mắt: “Tại sao em lại nghi ngờ chị là đồng bọn của bà ta?”

“Người nhà em bảo, đây gọi là băng nhóm hành động. Một mình bà ấy không dễ ra tay nên giả bộ làm người bắt cóc trẻ em. Sau đó sẽ có một người tốt xuất hiện ngăn cản, khiến bà ấy bỏ đi mất. Em dễ dàng tin tưởng người tốt đó nên sẽ đi theo người ta”.

Cao Ngữ Lam há hốc mồm. Người nhà của bé gái này không biết là loại người gì, có thể giáo dục trẻ em ở mức cao siêu như vậy. Cô nhất thời không biết nói thế nào, chỉ có thể ậm ừ: “Người nhà em dạy đúng lắm, đúng lắm. Em phải hết sức cẩn thận”.

Đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh của bé gái không rời khỏi cô. Cao Ngữ Lam không biết nên làm gì tiếp theo. Nếu cô nói hãy theo chị đi tìm chú cảnh sát, liệu cô bé có nghĩ cô là tội phạm bắt trẻ em? Nhưng nếu bỏ mặc cô bé ở đây thì cô lại không cam lòng.

Cao Ngữ Lam nghĩ ngợi một hồi rồi lên tiếng hỏi bé gái: “Là em lạc đường hay lạc mất bố mẹ?”

“Lạc đường và lạc mất có gì khác nhau ạ?”. Giọng điệu bé gái vừa vô tội vừa đáng thương.

“Lạc đường có nghĩa là em không biết đường về nhà, còn thất lạc là em mất đi liên hệ với bố mẹ... ”. Nói như vậy đúng không? Cô đã giải thích rõ ràng chưa nhỉ? 

“Thế thì đều là không tìm thấy bố mẹ, không về được nhà đúng không ạ?”

Cao Ngữ Lam lại ngây người. Có phải cô lo chuyện bao đồng? Em bé này mà bị bắt cóc mới là lạ.

Cao Ngữ Lam thở dài hỏi tiếp: “Bố mẹ em có biết em đợi ở đây không? Họ có đến đón em không?”. Nếu bé gái thất lạc bố mẹ, cô sẽ báo cảnh sát, để chú cảnh sát tự giải quyết.

Lần này cô bé gật đầu: “Mẹ em sẽ đến đón em. Em và mẹ hẹn nhau rồi, nếu bị lạc đường cứ tìm cửa hàng Mac Don­ald hay Ken­tucky gần nhất. Những cửa hàng này có ở khắp mọi nơi, lại đông người, kinh doanh 24 giờ, tương đối an toàn. Như vậy mẹ em sẽ dễ dàng tìm thấy em”.

Cao Ngữ Lam lại một lần nữa cảm thấy người nhà của cô bé rất thông minh. Cô bé nói lý lẽ đâu vào đấy. Lúc này, bé gái đột nhiên cầm tay Cao Ngữ Lam, cất giọng ngọt ngào: “Chị ơi! Em tên là Nựu Nựu. Chị cùng em tới cửa hàng Mc Don­ald đợi mẹ em nhé. Mẹ em chắc ở gần đây, sẽ tìm ra em nhanh thôi”.

Cao Ngữ Lam nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của Nựu Nựu, ngó xuống gương mặt cô bé. Nhìn vẻ mặt đầy tin tưởng của Nựu Nựu, Cao Ngữ Lam đột nhiên cảm thấy tràn đầy tinh thần trách nhiệm. Cô vui vẻ nhận lời và dắt tay Nựu Nựu đi qua đường. Hai người tìm đến vị trí gần cửa sổ trong cửa hàng Mc Don­ald. Ngồi ở đây, mẹ Nựu Nựu có thể dễ dàng tìm thấy cô bé.

Sau khi ngồi vào vị trí, Nựu Nựu đưa mắt nhìn những bạn nhỏ khác đang ăn khoai tây chiên hay đùi gà rán. Cô bé nuốt nước bọt rồi cúi gằm mặt gặm ngón tay, bộ dạng trông rất đáng thương.

Cao Ngữ Lam mềm lòng, lại nghĩ đến chuyện cô còn chưa ăn cơm, thôi thì mời cô bạn nhỏ này một bữa. Cao Ngữ Lam nói với Nựu Nựu: “Chị cũng đói bụng lắm rồi. Nựu Nựu đi cùng chị gọi đồ ăn được không em!”

Nựu Nựu ngẩng đầu, vẻ mặt hơi cảnh giác. Cao Ngữ Lam cười dịu dàng với cô bé: “Chị muốn ăn rất nhiều thứ, nhưng sợ gọi ra lại không ăn hết. Hay là Nựu Nựu giúp chị ăn bớt. Chúng ta cùng đi gọi đồ nhé”.

Nghe Cao Ngữ Lam nói vậy, Nựu Nựu nở nụ cười rất đáng yêu. Cô bé nhảy xuống ghế nắm tay Cao Ngữ Lam đi tới quầy bán hàng. Hai người mua rất nhiều thứ, cùng chén một bữa no nê.

Đến khi gần ăn xong, Cao Ngữ Lam đột nhiên nhìn thấy một bóng hình cao lớn quen thuộc đẩy cửa đi vào. Người này có đôi mắt sáng, cái miệng lúc nào cũng nhếch lên như cười cười. Cao Ngữ Lam đang uống nước suýt mắc nghẹn. Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao có thể gặp Doãn Tắc ở đây?

Doãn Tắc tất nhiên cũng nhìn thấy cô. Anh ta gật đầu rồi đi về phía Cao Ngữ Lam. Cao Ngữ Lam cảm thấy hơi căng thẳng. Lần nào gặp người đàn ông này đều xảy ra chuyện không hay, bây giờ cô đang ở cùng một bé gái đáng yêu, cô không muốn bị mất mặt trước người bạn nhỏ.

Cao Ngữ Lam đang nghĩ không biết nên chào hỏi hay giả vờ ngó lơ, Nựu Nựu đột nhiên mở miệng gọi: “Cậu ơi!”. Giọng nói của cô bé vừa ngoan ngoãn vừa ngọt lịm, gương mặt cô bé lộ vẻ nịnh nọt lấy lòng.

Cao Ngữ Lam quay đầu nhìn, chỉ thấy Doãn Tắc đi đến. Cậu của Nựu Nựu ở đâu?
xem phim Thái Sư Trần Thủ Độ tap cuoi, xem phim Thái Sư Trần Thủ Độ tap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50,vietsub,subviet,long tieng,tap cuoi,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6

Ý kiến của bạn về phim Thái Sư Trần Thủ Độ

  • Chưa có nhận xét về bộ phim này
x