Tên Tôi Là Kim Sam Soon

My Lovely Sam Soon

Diễn viên: Hyun Bin, Kim Sun Ah, Jung Ryeo Eon

Đạo diễn: Updating

Thời lượng: 16 tập

Năm sản xuất: 2005

Quốc gia: Phim Hàn Quốc

Lượt xem: 1169 lượt

Chuyên mục: Phim Hài Hước

Xem phim

Thông tin phim Tên Tôi Là Kim Sam Soon

Nhóm dịch: BachKhiet

Nguồn: metruyen

Hàn Mạc cười lạnh một tiếng, cũng không khách khí, hắn đã nhìn ra được, ngựa đám kỵ binh màu đen này cưỡi chính là ngựa nước Ngụy, mà hình thức áo giáp trên người bọn họ tuyệt đối không phải thuộc về quân Khánh.

Kỵ binh nước Ngụy!

Phán đoán đầu tiên của Hàn Mạc.

Nếu đối phương thật sự là kỵ binh nước Ngụy, đột nhiên xuất hiện ở nơi này, như vậy khả năng lớn nhất là Nam Dương quan đã bị quân Ngụy công phá.

Hàn Mạc đoán, chỉ sợ hơn mười kỵ binh màu đen này là thám báo quân Ngụy phái ra.

- Bắt!

Hàn Mạc vung đao lên, trầm giọng quát.

Trăm kỵ binh bốn phía lập tức đều tiến vào giữa, tuy rằng nhân số kỵ binh màu đen rất ít, cũng không sợ hãi, đều vung đao nghênh đón.

Tiếng vó ngựa, tiếng đao giao kích, đám kỵ binh màu đen này cũng rất có chiến lực, tuy rằng đối mặt với đối thủ gấp mười lần mình, cũng vung đao chiến đấu, Hàn Mạc nhìn thấy từ xa, trong lòng cảm thán, binh sĩ nước Ngụy quả nhiên rất dũng mãnh.

Tuy rằng kỵ binh màu đen dũng mãnh, chung quy ít người không đánh lại số đông, hơn nữa kỵ binh Ngự lâm cũng không phải kỵ binh bình thường, chính là tinh binh hàng đầu của nước Yến, không tới một lát, hơn mười kỵ binh nước Ngụy đều phải xuống ngựa, năm sáu người bị thương, những người khác đều bị bắt, mà phía Ngự lâm quân, lại bị thương tới mười người.

Thủ hạ Tiếu Mộc bị thương mười người, còn nhiều hơn so với đối phương, trong lòng cực kỳ tức giận, đi ra phía trước, đá lăn một gã kỵ binh bị trói, mắng:

- Các ngươi có phải là người nước Ngụy không?

Đối phương giãy dụa ngồi dậy, cũng không e ngại:

- Các ngươi không phải người Khánh, các người là …. Người Yến!

- Thì như thế nào?

Tiếu Mộc lạnh lùng nói.

Người nọ lập tức nói:

- Không sai, chúng ta là người Ngụy. Nếu các ngươi không phải người Khánh, nên thả chúng ta rời khỏi… Chúng ta không có tiến vào lãnh thổ nước Yến các ngươi, càng không khai chiến với nước Yến các ngươi, các ngươi không thể bắt chúng ta.

Hàn Mạc hơi nhíu mày, tiến lên hỏi:

- Các ngươi thật sự là người Ngụy?

- Tất nhiên!

Đám thám báo nước Ngụy đều ngẩng đầu lên.

Hàn Mạc cười lạnh nói:

- Nếu là người Ngụy, vì sao lại giám thị đoàn xe chúng ta?

- Giám thị?

Đối phương sửng sốt, lập tức nói:

- Chúng ta không có giám thị các ngươi, là các ngươi vu cáo hãm hại. Chúng ta tới đây tìm hiểu tin tức mà thôi… Các ngươi mau thả chúng ta.

Hàn Mạc cười lạnh nói:

- Không có giám thị, vì sao một đường đi theo chúng ta? Thật ra bản tướng đã sớm phát hiện tung tích các ngươi, chẳng qua tới đây mới ra tay mà thôi.

Chẳng những người Ngụy ngơ ngác nhìn nhau, ngay cả Tiếu Mộc cũng há miệng hơi buồn bực, không phải vừa mới phát hiện đám kỵ binh nước Ngụy này sao, vì sao tướng quân nói đi theo một đường? Chẳng lẽ thật sự là đi theo, tướng quân đã sớm phát hiện, vẫn không nói ra?

Thật ra Hàn Mạc đâu đã sớm phát hiện, đây chẳng qua là cái cớ mà thôi.

Đúng như lời thám báo nước Ngụy, tuy rằng nước Yến và nước Khánh kết minh, nhưng không phải tuyên chiến với nước Ngụy, hai ngước Ngụy yên vẫn ở trong thời gian không chiến tranh, bắt thám báo nước Ngụy tại lãnh thổ nước Khánh, nếu thật sự lan truyền ra ngoài, đó hiển nhiên là nước Yến vô lễ.

Chẳng qua Hàn Mạc lại biết, tuy rằng hiện giờ nước Yến không có tham gia chiến tranh, nhưng đối với tình báo hai nước Ngụy Khánh, nước Yến cũng cần chắc chắn, mà thám báo quân Ngụy này, ít nhiều có thể cung cấp tình cho nước Yến.

Đúng là đêm khuya, bắt đám thám báo nước Ngụy về hỏi, đương nhiên là chuyện thần không biết quỷ không hay.

Chẳng qua Hàn Mạc để lại đường lui, hắn không thể không phòng bị sau này tin tức truy bắt thám báo nước Ngụy lộ ra, nên ứng phó như thế nào.

Tuy rằng khả năng tiết lộ ra ngoài rất thấp, nhưng loại chuyện này liên quan tới quan hệ hai quốc gia, không thể không cẩn thận, cho nên Hàn Mạc mới công bố đám thám báo này ven đường giám thị sứ đoàn nước Yến, trước định ra tội danh, sau này nếu thật sự phải thương lượng, cũng là đám thám báo nước Ngụy vô lễ trước.

Thám báo nước Ngụy nào đâu biết dụng tâm của Hàn Mạc, nhưng lại biết vị tướng nước Yến trẻ tuổi này nói hươu nói vượn, đã có người kêu lên:

- Nói hươu nói vượn, hôm nay chúng ta mới đi ra tìm hiểu tin tức, khi nào theo dõi các ngươi?

- Hôm nay mới đi ra?

Hàn Mạc cười lạnh nói:

- Bản tướng không tin. Các ngươi đánh hạ Nam Dương quan đã bao lâu?

Một người lập tức nói:

- Quân Khánh không chịu nổi một kích, năm ngày trước chúng ta đã dẹp xong Nam Dương quan.

Hàn Mạc nhíu mày, trong lòng cười lạnh, quân Ngụy tấn công gần hai tháng mới lấy được Nam Dương quan, còn luôn miệng nói quân Khánh không chịu được một kích, thật sự có chút trâng tráo.

Chẳng qua lúc này rốt cục đã xác định, Nam Dương quan đã bị công phá, người Ngụy đã chiếm được Nam Dương quan.

Hàn Mạc hơi trầm ngâm, biết nơi này cũng không nên ở lại lâu, ra hiệu với Tiếu Mộc. Tiếu Mộc lập tức hiểu được, vung tay lên, lập tức có hơn mười tên binh sĩ Ngự lâm quân tiến tới, đưa đao ra sau đầu đánh ngất nhóm thám báo này, lập tức đỡ bọn họ lên ngựa, lúc này mới xoay người lên ngựa, đặt đám thám báo này ở phía sau, chạy về đoàn xe.

Hàn Mạc tất nhiên là tiến tới thấp giọng bẩm báo tình hình với Tào Ân, Tào Ân cũng nhíu màu, lúc này rốt cục biết, người Ngụy đã chiếm lĩnh Nam Dương quan, thấp giọng phân phó Hàn Mạc vài câu, Hàn Mạc lập tức lệnh người đưa hơn mười tên thám báo này vào trong một chiếc xe ngựa.

Sứ đoàn ngoại trừ xe ngựa Hồng Tụ ngồi, còn chuẩn bị xe ngựa lớn cho Tào Ân, chẳng qua Tào Ân vẫn cưỡi ngựa, xe ngựa này trống không, vừa lúc đưa những người này vào bên trong, chồng chất một chỗ.

Sứ đoàn tiếp tục đi tới, lúc giờ tý rạng sáng, đã tới gần biên cảnh nước Yến.

Vốn ở biên cảnh, còn có lầu quan sát và hàng rào trạm kiểm soát của người Khánh, nhưng lúc này quân phòng thủ nước Khánh đều đã lui tới tuyến Long Sơn, tháp lâu trống trơn, trạm kiểm soát không người, đi tới phía trước không đến mười dặm, sứ đoàn liền thấy ánh lửa phía trước, vô số bóng người đợi ở không xa phía trước, mọi người lập tức hiểu được đó là quân Tây Bắc đang đợi nghênh đón.

Quân Tây Bắc hiển nhiên biết sứ đoàn sắp về nước, chỉ có điều không thể vượt cảnh nghênh đón, chỉ có thể chờ ở biên cảnh.

Nhìn binh sĩ nước mình chờ đợi ở biên cảnh, sứ đoàn trên dưới cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi, ở nước Khánh hơn hai tháng, cuối cùng quay trở về nước minh, từ trên xuống dưới đều có vẻ rất vui sướng.

Còn một khoảng cảnh, bên kia đã truyền tới giọng nói vang dội của một người:

- Có phải sứ đoàn Đại Yến ta? Hầu gia có ở đây không?

Tống Thế Thanh sớm thúc ngựa tiến tới, cao giọng nói:

- Đúng là Hầu gia dẫn sứ đoàn trở về.

Bên kia hơn hai trăm kỵ binh, đều đốt đuốc, vừa nghe Tống Thế Thanh nói vậy, các tướng sĩ đều xoay người xuống ngựa, tất cả đều quỳ trên mặt đất, cùng kêu lên:

- Cung nghênh Hầu gia và sứ đoàn về nước!

Tào Ân vẻ mặt điềm tĩnh, mang theo nụ cười, xoay người xuống ngựa, Hàn Mạc thấy thế cũng xuống ngựa đi theo bên người Tào Ân.

- Đều đứng lên đi!

Đi ra phía trước, Tào Ân lại cười nói:

- Các vị đợi lâu!

Các tướng sĩ Tây Bắc đứng dậy, chỉ thấy một gã tướng lãnh mặc trọng giáp, mặt râu quai nón, tuổi khoảng bốn mươi, toàn thân tản ra khí tức thô tục của quân nhân tiến tới, đôi mắt giống như trâu, dáng người khôi ngô tráng kiện, trong ánh lửa, khom người thi lễ với Tào ÂN:

- Mạt tướng Tổng binh Lâm Dương quan Ngũ Thiên Thiệu tham kiến Hầu gia!

Hàn Mạc ở bên nghe được, mới biết tướng lãnh này chính là một trong sáu Tổng binh lớn thủ hạ của Tiêu Hoài Ngọc.

Tào Ân cười nói:

- Vất vả Ngũ Tổng binh rồi!

Hắn giới thiệu với Ngũ Thiên Thiệu:

- Vị này chính là Phó sứ sứ đoàn, Hàn Mạc Hàn tướng quân!

Lúc này Ngũ Thiên Thiệu mới chú ý Hàn Mạc ở bên người Tào Ân.

Hàn Mạc cũng chắp tay nói:

- Gặp qua Ngũ Tổng binh.

Hắn là Chỉ huy sứ Báo Đột doanh, lại là Thính trưởng Tây Hoa Thính, chức quan và địa vị cũng không thấp hơn Ngũ Thiên Thiệu, nhưng đối với tướng lãnh thủ vệ biên cương này, Hàn Mạc vẫn kính trọng từ trong lòng, cho nên vẻ mặt ôn hòa, rất khiêm tốn.

Ngũ Thiên Thiệu kia đánh giá một lát, mời tùy ý chắp tay, cũng không nói nhiều, chỉ nói với Tào Ân:

- Hầu gia, Đại soái lệnh mạt tướng chờ ở đây, Đại soái có một số quân vụ phải xử lý

Tào Ân cười nói:

- Đại tướng quân là Lâm Dương quan sao?

Ngũ Thiên Thiệu nói:

- Đúng vậy.

Lập tức cũng không nói nhiều, sứ đoàn qua biên cảnh, liền bắt đầu tiếp tục đi tới Lâm Dương quan, biên cảnh này cách Lâm Dương quan chẳng qua hơn hai mươi dặm đường, cũng không tính xa.

Trên đường đi, Tào Ân hỏi Ngũ Thiên Thiệu một số quân vụ Nam Dương quan, Ngũ Thiên Thiệu đều cung kính trả lời, Hàn Mạc đột nhiên nói:

- Năm ngày trước quân Ngụy đã công phá Nam Dương quan, Ngũ Tổng binh có biết không?

Ngũ Thiên Thiệu liếc Hàn Mạc một cái, nói rất lạnh nhạt:

- Biết thì thế nào, không biết thì thế nào?

Hàn Mạc không thể tưởng được Ngũ Thiên Thiệu lại trả lời lạnh nhạt như vậy, hơi nhíu mày, nhưng lập tức cười nói:

- Năm ngày trước quân Ngụy công phá Nam Dương quan, nhưng lại không nghe nói quân Ngụy vào quan bắt đầu tiến công tuyến Long Sơn, nghĩ tới là nghỉ ngơi và hồi phục ở Nam Dương quan.

Ngũ Thiên Thiệu vẫn lạnh nhạt như cũ:

- Quân Ngụy nghỉ ngơi và hồi phục, không liên quan tới nước Yến ta, Hàn tướng quân lo lắng nhiều.

Hàn Mạc thấy hắn trả lời lạnh nhạt với mình như vậy ngay trước mặt Tào Ân, xem ra rất có thành kiến với mình, chỉ có điều mọi người lần đầu gặp mặt, trước đây cũng không hề quan hệ, không biết cơn tức của vị Tổng binh Lâm Dương quan này đến từ đâu.

Tào Ân cũng hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng không nói gì thêm.

Không bao lâu, xa xa liền thấy một quan ải rất lớn đứng phía trước, ánh lửa sáng rõ trên tường thành, giống như ban ngày, trong lòng Hàn Mạc biết, đó là Lâm Dương quan, quan ải lớn nhất Tây Bắc nước Yến.

Nhưng vào lúc này, lại thấy cửa lớn của quan ải mở rộng ra, lập tức thấy một độit nhân mã nhanh như gió tiến tới nghênh đón.

Cách không xa, đám người kia đều dừng ngựa, một người phía trước xoay người xuống ngựa, mặc áo giáp, cũng không đội mũ giáp, nện bước vững vàng, bước lên nghênh đón, khom mình thi lễ, giọng nói vang dội:

- Mạt tướng Tiêu Hoài Ngọc, tham kiến Hầu gia!

c

Quyền Thần

Tác Giả: Sa Mạc

~o0o~

Quyển 6: Quỷ Hải Phong


xem phim Tên Tôi Là Kim Sam Soon tap cuoi, xem phim Tên Tôi Là Kim Sam Soon tap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50,vietsub,subviet,long tieng,tap cuoi,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6

Ý kiến của bạn về phim Tên Tôi Là Kim Sam Soon

  • Chưa có nhận xét về bộ phim này
x