Cảm Ơn Cuộc Đời

VTV3

Thời lượng: 20 Tập

Năm sản xuất: 2013

Quốc gia: Phim Việt Nam

Lượt xem: 2724 lượt

Chuyên mục: Phim Tình Cảm

Xem phim

Thông tin phim Cảm Ơn Cuộc Đời

Hắc Thạch Đảo từ lâu luôn hoang vắng và đó là điều hằng ám ảnh Mạnh Đạt Nhân, lo rằng sẽ không có ngày quay lại đất liền.

Thế nhưng, riêng hôm nay Hắc Thạch Đảo bỗng trở nên náo nhiệt và tuy đang có một chiếc thuyền của thủy trại Hoàng Hà neo cách bờ không xa, nhưng sự hiện diện của chiếc thuyền lại làm cho Mạnh Đạt Nhân lo sợ.

Tâm trạng mâu thuẩn này khiến Mạnh Đạt Nhân tuy đã trầm mình sẵn dưới nước, chỉ chực chờ cơ hội leo lên chiến thuyền, nhưng mãi cho đến lúc chiến thuyền từ từ ly khai Hắc Thạch Đảo, Mạnh Đạt Nhân vẫn không dám thực hiện ý định.

Thất vọng, Mạnh Đạt Nhân từ Tiềm Thủy Động leo lên trên Hắc Thạch Đảo.

Đúng như Mạnh Đạt Nhân phỏng đoán, chiến thuyền của bọn thủy trại Hoàng Hà một khi xuất hiện ở Hắc Thạch Đảo ắt sẽ có ít nhất một phạm nhân bị chúng đem đến đây giam giữ, trên Hắc Thạch Đảo hiện giờ đang có một thân hình nằm co quáp, bất động, chính là một phạm nhân xấu số nữa của bọn thủy trại Hoàng Hà.

Đồng cảnh tương lân, Mạnh Đạt Nhân mon men tiến lại gần.

Và khi chỉ còn cách thân hình bất động nọ không xa, Mạnh Đạt Nhân chợt lúng túng dừng lại.

Một cô nương ? Phạm nhân lần này của bọn thủy trại Hoàng Hà là một nữ nhi yếu đuối ?

Mạnh Đạt Nhân lùi lại và lùi thật xa.

Cho dù sau đó Mạnh Đạt Nhân đã tự chỉnh trang lại y phục, một hành vi mà đã từ lâu Mạnh Đạt Nhân không hề quan tâm đến nhưng do mặc cảm bản thân đang có y phục rách rưới nhầu bẩn nên cuối cùng Mạnh Đạt Nhân chỉ dám ngồi yên, cách nữ nhân nọ có đến mười trượng.

Nữ nhân nọ tuy có dung nhan không lấy gì làm xinh đẹp, đã thế trên mặt lại còn có những chỗ sưng húp tím tái, kèm theo đó là một vài dấu huyết tích còn đọng lại trên xiêm y, nhưng đối với Mạnh Đạt Nhân, nàng vẫn là một nữ nhân.

Nam nữ phải hữu biệt, sách thánh hiền Mạnh Đạt Nhân từng đọc đã dạy nhu thế. Nhưng hữu biệt như thế nào đây nếu kể từ lúc này trên một hoang đảo chỉ có một nam và một nữ, nam cô nữ quả thật khó giữ cho miệng đời khỏi đàm tiếu dị nghị.

Nữ nhân chợt trở mình, miệng bật lên tiếng kêu rên ư ử.

Mạnh Đạt Nhân nhấp nha nhấp nhổm, nửa muốn chạy đến xem qua thương tích cho nữ nhân, nửa lại không dám vì nghi tiết lễ giáo quá ràng buộc.

Ngồi không yên nhưng hai mắt Mạnh Đạt Nhân vẫn nhìn chằm chằm vào nữ nhân.

Chí cầu sinh của con người khi lâm cảnh hiểm nguy đến sắp ngộ tử thật mãnh liệt, nữ nhân sau một lúc lâu chống chọi với cái đau tưởng chừng vượt quá năng lực yếu đuối vốn có của hạng nữ nhi, cuối cùng cũng tỉnh lại.

Đôi mắt nàng hé mở dần và đương nhiên hình ảnh đầu tiên lọt vào mục quang nàng là hình hài Mạnh Đạt Nhân đang ngồi ngay tầm thị tuyến của nàng; Nàng tỏ ra hốt hoảng quá đáng. Hai mắt mở to sợ sệt, nàng cố ngồi dậy và tuy ngồi không nổi nhưng vẫn dụng lực tàn cố dịch người lùi xa. Miệng nàng lắp bắp kêu thành những tiếng khàn khàn :

- Quái nhân ! Thì ra đây là cách bọn chúng định uy hiếp ta ? Chúng nhẫn tâm... nhẫn tâm phó mặc ta cho quái nhân hành hạ.

Bị gọi là quái nhân, nỗi mặc cảm của Mạnh Đạt Nhân tăng cao.

Tuy nhiên, sau khi hiểu tại sao nữ nhân gọi như thế, vừa để biện minh, vừa để giải thích, Mạnh Đạt Nhân miễn cưỡng lên tiếng :

- Nếu cô nương cũng bị giam giũ ở đây lâu như tại hạ, e rằng rồi cũng đến lượt cô nương bị người khác gọi là quái nhân.

Nữ nhân trợn mắt :

- Nếu vậy tôn giá vẫn là phạm nhân của bọn thủy trại Hoàng Hà đê tiện ?

Không đúng ! Hoàn toàn không đúng với những gì tiểu nữ được nghe.

Mạnh Đạt Nhân kinh ngạc :

- Điều gì không đúng ? Cô nương đã nghe được những gì ?

Nữ nhân rốt cuộc cũng có thể ngồi lên. Và nàng vừa dịch lùi vừa lấm lét nhìn Mạnh Đạt Nhân :

- Chúng bảo gần đây thôi, đã có hai oan hồn cùng một lúc bỏ mạng tại Hắc Thạch Đảo. Không lẽ... ! Chao ôi... ! Giữa thanh thiên bạch nhật thế này không lẽ tiểu nữ lại gặp ma ?

Mạnh Đạt Nhân bật cười :

- Tại hạ họ Mạnh tên Đạt Nhân. Tại hạ vẫn còn sống sờ sờ như cô nương đang sống. Hết gọi tại hạ là quái nhân, giờ lại gọi là ma, cô nương không cảm thấy gọi nhu thế là hạ thấp nhân phẩm của tại hạ sao ?

Tiếp đó, Mạnh Đạt Nhân đưa tay, tự chỉ vào bóng nắng, in rõ trên nền đá hình bóng của bản thân :

- Nếu tại hạ thật sự là ma, tuyệt đối không thể có bóng in rõ như thế này.

Cô nương hãy tự nghĩ lại, đừng để những câu chuyện huyễn hoặc càng lúc càng làm cô nương thêm ảo tưởng không tốt.

Một lần nữa, nữ nhân biểu lộ một thái độ quá đáng :

- Các hạ là Mạnh Đạt Nhân ? Là nhân vật hiện nay đang tạo hiềm nghi cho Cái Bang và Địa Khuyết Cung ?

Mạnh Đạt Nhân giật mình ; - Cô nương cũng là người thuộc giới võ lâm ?

Nàng hỏi ngược lại :

- Sao các hạ không đáp lại điều tiểu nữ vừa hỏi ?

Mạnh Đạt Nhân gật gù :

- Biết về Cái Bang, lại biết về Địa Khuyết Cung và giờ đây còn là phạm nhân của Cửu U Quỷ Viện, xem ra cô nương không những là nhân vật võ lâm mà còn là nhân vật có lai lịch không tầm thường.

Sau đó, Mạnh Đạt Nhân cười lạt :

- Phần câu nghi vấn cô nương vừa nêu, tại hạ cần phải biết nguyên do khiến Cái Bang và Địa Khuyết Cung hiềm nghi lẫn nhau, sau đó mới có thể minh định liệu tại hạ có phải là nhân vật như cô nương đã nghĩ không.

Nữ nhân tỏ ra bướng bỉnh khác thường :

- Các hạ không phủ nhận chuyện các hạ từng gặp người Cái Bang và người của Địa Khuyết Cung cùng một lúc ?

Mạnh Đạt Nhân lại ngạc nhiên :

- Điều này thi có. Nhưng sao cô nương biết ?

Nàng bật cười :

- Vậy là cũng đúng rồi. Hóa ra Mạnh Đạt Nhân là người có thật và Cái Bang...

Đang cười, đang nói, nàng bỗng ngừng lời và nhăn nhó.

Mạnh Đạt Nhân quan tâm :

- Sao vậy ? Phải chăng do thương thế ?

Nàng cắn chặt một bên môi, nén đau và rít lên :

- Bọn thủy trại Hoàng Hà thật khả ố. Nếu có dịp gặp lại, nhất định Bạch Quan Nguyệt này sẽ không dể dàng buông tha.

Mạnh Đạt Nhân nheo mắt nhìn nàng :

- Bạch Quan Nguyệt là danh xưng của cô nương ? Còn việc trừng trị bọn chúng, tại hạ chỉ e cô nương sẽ không bao giờ có dịp đó.

Nàng quắc mắt :

- Sao lại không ? Ba ngày nữa bọn chúng sẽ quay lại. Và cũng ba ngày nữa thương thế của Bạch Quan Nguyệt này cũng phục hồi, lúc đó...

Mạnh Đạt Nhân liên tiếp bị giật mình :

- Sao cơ ? Ba ngày nữa chúng sẽ quay lại ?

Nàng nhìn Mạnh Đạt Nhân chăm chăm :

- Dương nhiên ! Chính chúng nói với ta như thế. Ngươi lo ngại vì sợ chúng lấy mạng ngươi ? Yên tâm đi ! Phải nói là Mạnh Đạt Nhân ngươi có phúc phận hơn người. Không sao cả, một khi bản cô nương đã khôi phục chân lực, bọn thủy khấu tầm thường này rồi sẽ nếm mùi lợi hại của bản cô nương. Nhân đó, bản cô nương sẽ giải thoát ngươi. Hà ! Nghĩ đến lúc chính bản cô nương đưa ngươi đến gặp người Cái Bang và Địa Khuyết Cung, không hiểu...

Nàng lập tức dừng lời và lập tức đổi giọng :

- Mà này ! Sao ngươi đang ở Địa Khuyết Cung bỗng thất tung ? Khiến Cái Bang lấy cớ đòi người, vu cho Địa Khuyết Cung là hạng khẩu phật tâm xà, miệng bảo là cứu mạng ngươi nhưng sau đó ngấm ngầm mưu hại ngươi ?

Bạch Quan Nguyệt là hạng nữ nhân có cá tính khác thường. Không những nàng thay đổi thái độ, thay đổi lối xưng hô quá nhanh mà đến câu chuyện nàng đang nói cũng không ngừng thay đổi, khiến Mạnh Đạt Nhân càng nghe càng khó hiểu.

Mạnh Đạt Nhân nhăn mặt :

- Chậm đã ! Tại hạ sẽ không hiểu nếu cô nương không giải thích rõ chuyện Cái Bang đòi người. Sao Cái Bang bỗng dưng đến Địa Khuyết Cung để đòi người ? Là đòi tại hạ ư ? Tại sao, một khi tại hạ hoàn toàn không có quan hệ gì đến Cái Bang ?

Bạch Quan Nguyệt cười lạt :

- Này, ngươi muốn nói ngươi chưa từng mạo nhận là người của Cái Bang, cũng như chưa từng đắc tội với Cái Bang ?

Mạnh Đạt Nhân lo lắng :

- Hóa ra Cái Bang chỉ muốn đòi tại hạ để sau đó bị họ xử phạt ?

- Hừ ! Nếu Cái Bang bảo họ muốn trừng trị ngươi thì nói làm gì ? Và họ cũng đâu cần quan tâm đến việc ngươi có hay không có bị Địa Khuyết Cung hãm hại ? Đằng này họ đã nghĩ lại và quyết thu nhân ngươi làm môn đồ của họ.

Mạnh Đạt Nhân ngơ ngác :

- Thu nhận tại hạ ? Dể làm gì ?

- Nghĩa là ngươi chưa được họ hỏi ý ?

Mạnh Đạt Nhân cười gượng :

- Chuyện chưa xảy ra, có thể nói là sẽ không bao giờ xảy ra. Cái Bang cần gì phải phí thời gian hỏi ý tại hạ ?

Bạch Quan Nguyệt bật reo :

- Vậy là rõ rồi ! Cái Bang chỉ muốn hạ thấp uy tín của Địa Khuyết Cung nên mới dựng ra câu chuyện này.

- Hạ thấp uy tín của Địa Khuyết Cung ? Nghĩa là sao ?

- Ngươi không hề biết Địa Khuyết Cung đang là môn phái đứng đầu tất cả những danh môn chánh phái khác và đang giúp võ lâm đối phó với Thần Môn, bọn đang mưu toan độc bá giang hồ ?

Mạnh Đạt Nhân cười khảy :

- Nếu Địa Khuyết Cung mà là...

Không quan tâm đến những gì Mạnh Đạt Nhân định nói, hay nói đúng hơn do Bạch Quan Nguyệt quá xem thường Mạnh Đạt Nhân, qua lối xưng hô của nàng vào lúc này thì rõ, nàng ung dung giải thích tiếp :

- Thanh thế của Địa Khuyết Cung càng lúc càng lấn áp, càng làm lu mờ vị thế của Cái Bang trong mắt quần hùng. Đó là nguyên do kiến Cái Bang cứ tìm đủ mọi thứ tội danh. Trong đó phải kể đến chuyện Cái Bang đang làm khó dễ Địa Khuyết Cung, khi nghe Địa Khuyết Cung bảo rằng ngươi đã thất tung.

Cảm nhận được ý nghĩ của nàng về Cái Bang, Mạnh Đạt Nhân chợt hỏi :

- Có vẻ như cô nương không ưa thích gì Cái Bang ?

Nàng bĩu môi :

- Không riêng gì ta và môn phái Côn Luân của ta, hầu hết thất đại phái đều dần dần xa lánh Cái Bang ngay khi biết Cái Bang thay vì lo đối phó với Thần Môn lại mãi lo bài xích Địa Khuyết Cung. Thử hỏi, hành vi hầu như đi ngược lại công đạo của Cái Bang những ai danh môn chánh phái làm sao không chán ghét ?

Mạnh Đạt Nhân lại hỏi :

- Cô nương là đệ tử của Côn Luân phái ?

Nàng dương dương tự đắc :

- Không sai ! Và nếu ta có được ngươi, là nhân tố giúp bổn phái vạch bộ mặt xấu xa bỉ ổi của Cái Bang, nhất định uy tín của bổn phái phải được tăng cao dưới mắt quần hùng. Ngẫm lại, chuyện ta bị bọn thủy trại Hoàng Hà dùng thủ đoạn ám muội bắt giữ vào lúc này phải nói đó là chuyện nhân họa đắc phúc.

Mạnh Đạt Nhân cười nhẹ :

- Nếu cô nương đã bị bọn thủy trại Hoàng Hà bắt giữ thì ba ngày nữa, điều gì khiến cô nương tin là cô nương sẽ thoát ?

Nàng cười lạnh :

- Trước hết, ngươi phải biết rằng ta bị bắt giữ chỉ vì ta nhất thời sơ ý, uống nhằm phải mê tửu của chúng, song phương chưa một lần động thủ để định rõ hơn thua. Thứ hai...

Mạnh Đạt Nhân ngắt lời :

- Chúng có ý gì khi bắt giữ cô nương ?

Nàng nhúng vai và rít lên giận dữ :

- Đối với phường thủy khấu đạo tặc như chúng đâu còn nguyên do nào khác ngoài hai chữ tài và sắc ?

- Chúng chỉ muốn chiếm đoạt tài vật của cô nương ?

- Cả sắc nữa. Tuy ta không có dung nhan vào hàng trầm ngư lạc nhạn, nhưng ngươi cũng là nam nhân hẳn ngươi phải rõ, chúng còn muốn gì ở một nữ nhân như ta.

- Nghĩa là...

Nàng đỏ mặt :

- Ngươi không biết thật hay đang giả vờ ? Ta không ngại nói thẳng cho ngươi biết, tên trại chủ khốn kiếp Lỗ Bát Tý vì muốn ta làm áp trại phu nhân của y nên mới giam giữ ta. Hừ ! Ba ngày nữa ta sẽ biến y thành một thi thể có bát lỗ, thay cho thất khiếu sẵn có của y.

Hiểu ý nàng muốn đâm cho tên Lỗ Bất Tý thêm một lỗ nữa, có thể là ngay tâm thất, như nàng vừa nói, Mạnh Đạt Nhân mỉm cười :

- Rất tiếc, Lỗ Bát Tý vẫn chưa phải là trại chủ thủy trại Hoàng Hà. Vị trại chủ ở họ Cổ, tên Mỹ Kỳ, vừa là một phụ nhân, vừa là viện chủ Cửu U Quỷ Viện mà võ công không kém gì cung chủ Địa Khuyết Cung. Chỉ e ý niệm của cô nương khó thể thực hiện.

Bạch Quan Nguyệt trợn mắt :

- Trại chủ của thủy trại Hoàng Hà là một phụ nhân ? Làm gì có chuyện này ? Chính tai ta nghe bọn thuộc hạ luôn mồm gọi gã Lỗ Bát Tý là trại chủ, và cũng chính tai ta nghe Lỗ Bát Tý tự nhận là trại chủ của thủy trại này. Hay ngươi do bị giam lâu ngày nên thần trí đâm ra mơ hồ ?

Mạnh Đạt Nhân thoáng kinh nghi :

- Cô nương có đoan chắc Lỗ Bát Tý chính là trại chủ ?

- Ta bị ép phải làm áp trại phu nhân cho gã, điều đó chưa đủ chắc chắn sao ?

- Cô nương bị chúng giữ ở thủy trại bao lâu, sau đó mới bị đưa đến đây ?

- Hai ngày ! Sao ?

- Cô nương không hề nhìn thấy ở đó có bất kỳ một phụ nhân nào niên kỹ trạc tứ tuần và có nhan sắc vẫn được xem vào hàng tuyệt thế giai nhân ?

Nàng nhăn mặt tởm lợm :

- Khắp thủy trại toàn bọn cục súc thô lổ, làm gì có...

- Vậy trên chiếc thuyền lúc nãy cũng không hề có...

Nàng bật thét :

- Ta bảo là không có là không có, cớ sao ngươi cứ mãi bận tâm về một mụ già nào đó có nhan sắc khuynh thành ? Hay ngươi cũng như lũ khốn kia, cứ hễ thấy nhan sắc là dục vọng thấp hèn nổi lên ?

Mặc cho nàng ngộ nhận, Mạnh Đạt Nhân lẩm bẩm :

- Vậy thì lạ thật ! Không lẽ chưa đầy một năm thủy trại Hoàng Hà đã thay đổi ? Mụ ác phụ Cổ Mỹ Kỳ thật sự đã đi hay chưa phải lúc mụ ra mặt ?

Nhưng sao trại chủ lại là một gã nào đó, không do mụ chấp chưởng ?

Nghe rõ lời lẩm bẩm của Mạnh Đạt Nhân, Bạch Quan Nguyệt động tâm :

- Ngươi không nhớ lầm chứ ? Mụ ác phụ Cổ Mỹ Kỳ thật sự là nhân vật thế nào ?

Mạnh Đạt Nhân nhìn nàng :

- Cô nương quên rồi sao ? Tại hạ vừa bảo mụ chính là viện chủ Cửu U Quỷ Viện.

Nàng lắc đầu quầy quậy :

- Trên giang hồ làm gì có danh xưng này ?

Mạnh Đạt Nhân kinh ngạc :

- Không lẽ cô nương chưa từng nghe nói đến nhị viện nhị cung ?

- Nhị viện ? Nhị cung ? Ta chỉ biết mỗi một Địa Khuyết Cung mà thôi.

Mạnh Đạt Nhân ngẩn người :

- Nhị cung là Thiên Tàn, Địa Khuyết. Nhị viện là...

Nàng gắt gỏng :

- Hoặc đó là những danh xưng do ngươi bịa ra, hoặc ta phải hiểu vì ngươi bị giam giữ quá lâu nên thần trí trở nên hồ đồ. Ta nghĩ, tốt hơn hết ngươi cứ chờ ta giải thoát cho ngươi. Đến khi không còn bị giam cầm nữa, có lẽ ngươi sẽ mau khôi phục thần trí.

Mạnh Đạt Nhân thêm ngẩn người, không thể hiểu nàng là hạng người gì, vừa dễ cáu gắt, vừa độc đoán, không chịu nghe theo lẽ phải.

Tuy vậy, chợt có chủ ý riêng, Mạnh Đạt Nhân vờ hỏi :

- Nghĩa là ba ngày nữa, cô nương sẽ giúp tại hạ thoát hiểm ?

Nàng trở lại sự cao ngạo cố hữu :

- Đó là điều lúc nãy ta định nói. Bọn chúng không hề biết ta là đệ tử có nhiều triển vọng nhất của bổn phái Côn Luân. Ngươi yên tâm ! Ta đã nói thì quyết không sai lời. Nhưng sau khi giải thoát ngươi xong, nhất định ngươi phải theo ta. Cứ như thế nha ?

Mạnh Đạt Nhân vẫn mỉm cười :

- Nói cho đúng hơn, vì cô nương giải cứu tại hạ, từ nay về sau tại hạ sẽ là là người của cô nương ?

Nàng đỏ mặt :

- Ngươi không được hiểu sai. Mà như thế cũng được, ngươi hãy tạm xem ngươi là nô bộc của ta. Được chứ ?

Mạnh Đạt Nhân gật đầu :

- Nếu là vậy, chủ nhân xin cứ lo điều tức trị thương, tiểu bộc này nguyện cung cấp vật thực đủ cho chủ nhân.

Nàng cười khoái trá, sau đó nhìn quanh :

- Nói đến vật thực mới nhớ. Ở hoang đảo này...

Mạnh Đạt Nhân xoa hai tay vào nhau :

- Ở đây chỉ thiếu có lửa. nếu có lửa để nấu chín thức ăn, chủ nhân sẽ thấy nơi này chẳng khác gì thiên đường hạ giới.

Nàng cho tay vào bọc áo :

- Ta có mang theo hỏa tập đây. Nói vậy, bấy lâu nay ngươi vẫn ăn thức ăn sống ?

Mạnh Đạt Nhân vờ cười ngây ngô :

- Bởi vậy tại hạ mới bị cô nương xem là quái nhân. Chỉ có quái nhân mới ăn thức ăn sống.

Nàng vụt nghiêm mặt :

- Ngươi phải gọi ta là chủ nhân chứ ? Phải có thân phận minh bạch, chuyện giữa ta và ngươi cùng lưu ngụ Ở nơi hoang vắng này mới không bị miệng đời dị nghị.

Chợt hiểu rõ, nàng tuy dễ cáu gắt và độc đoán nhưng vẫn luôn hành sự quang minh chính đại. Mạnh Đạt Nhân có phần cảm phục và tự cảm thấy nhẹ nhõm. Mạnh Đạt Nhân khom người :

- Tiểu nhân hiểu rồi chủ nhân !

Nàng phì cười và xua tay :

- Được rồi ! Ngươi đi đi ! Chớ quấy rầy lúc ta phải tọa công.

Mạnh Đạt Nhân mang theo hỏa tập và bước đi xa dần.

* * * Bạch Quan Nguyệt chợt quay sang hỏi nhỏ Mạnh Đạt Nhân :

- Triệt hạ bọn chúng và... cướp thuyền đối với ta là chuyện dễ như trở bàn tay. Có điều này, mấy ngày qua ta quên chưa hỏi ngươi.

Mạnh Đạt Nhân khẽ hỏi lại :

- Chủ nhân lo sợ vì không biết cách điều động chiến thuyền ?

Nàng gật gù :

- Ngươi hiểu cũng nhanh đấy, không đến nỗi ngốc như ta tưởng. Thế nào !

Ngươi có biết cách điều động không ?

Mạnh Đạt Nhân lắc đầu và mỉm cười :

- Tiểu nhân không am hiểu, đành phải chờ nghe cao kiến của chủ nhân.

Nàng thất vọng :

- Vậy là hết ! Có lẽ ta và ngươi phải lênh đênh mãi cho đến lúc thuyền tự cập bến thôi, đến đâu cũng được.

Mạnh Đạt Nhân khẽ nhắc :

- Sao chủ nhân không giữ lại một vài gã trạo phu ? Với oai khí lẫm lẫm của chủ nhân, lo gì...

Nàng vỡ lẽ :

- Đúng vậy ! Chủ ý này xem ra được đấy ! Ta sẽ...

Đột nhiên nàng lại quay đầu nhìn Mạnh Đạt Nhân :

- Chủ ý này của ngươi là do ngươi mới nghĩ ra hay dã từ lâu ấp ủ nghĩ suy ?

Không muốn nàng trở lại bản tính bẳn gắt, Mạnh Đạt Nhân vội xoa dịu lòng tự cao của nàng :

- Từ khi bị giam giữ có lúc nào tiểu nhân không nghĩ cách đào thoát ?

Nàng mỉm cười :

- Có như thế mới phải. Đâu lẽ nào ngươi lại thông tuệ hơn ta ? Mà này, nghĩ thì có nghĩ, nhưng có phải vì ngươi không đủ năng lực nên ba ngày trước, dù thấy thuyền của chúng đến, ngươi vẫn không thể thực hiện được ý đồ ?

Không thể nói rõ đó là do lo ngại bản lãnh tuyệt phàm của Cổ Mỹ Kỳ, nếu ba ngày trước thật sự có mặt Cổ Mỹ Kỳ trên chiến thuyền, Mạnh Đạt Nhân đành thừa nhận :

- Tiểu nhân tự liệu không thể thoát nên đành...

Nàng xua tay :

- Lần này đã có ta. Giả như chúng xuất hiện dù là đông, ngươi cứ để một mình ta đối phó. Phần của ngươi, ừ, ngươi chỉ việc ẩn nấp cho thật kín, đừng để chúng phát hiện mà nguy, do ta không thể cùng một lúc đối phó hai mặt. Rõ chưa ?

Nhìn chiếnthuyền lúc nãy ở xa giờ đã tiến lại khá gần. Mạnh Đạt Nhân nghi ngại :

- Giả như có mụ ác phụ Cổ Mỹ Kỳ xuất hiện thì sao ?

Nàng nhoẻn cười :

- Ta cũng đang trông chờ điều đó. Để xem ngươi là kẻ hồ đồ hay mụ Cổ Mỹ Kỳ nào đó là một nhân vật có thật.

Rồi nàng bảo :

- Chúng đến rồi. Ngươi hãy nhớ kỹ, là đừng để chúng phát hiện đấy.

Bọn thủy khấu Hoàng Hà có hơn mười tên đang ngông nghênh đặt chân lên Hắc Thạch Đảo.

Mạnh Đạt Nhân tuy đã len lén vận sẵn chân lực, nhưng vẫn cố tình ẩn nấp đúng như lời Bạch Quan Nguyệt căn dặn, do vẫn không nhìn thấy có sự xuất hiện của mụ Cổ Mỹ Kỳ.

Điều đang làm cho Mạnh Đạt Nhân quan tâm là Bạch Quan Nguyệt ung dung tiến ra đối diện với nhân vật từng đưa Mạnh Đạt Nhân đến diện kiến mụ Cổ Mỹ Kỳ. Và nếu nhân vật đó lúc này thật là trại chủ thủy trại Hoàng Hà, chứng tỏ mụ Cổ Mỹ Kỳ cũng đã từ lâu ly khai thủy trại.

Mạnh Đạt Nhân nhận thấy Bạch Quan Nguyệt đang cười lanh lảnh :

- Lỗ Bát Tý ! Hôm nay ngươi và lủ thuộc hạ đốn mạt của ngươi đến để nạp mạng đó ư ?

Lỗ Bát Tý, nhân vật mà Mạnh Đạt Nhân từng biết, bỗng tỏ ra sửng sờ :

- Nha đầu ngươi bị bỏ đói ba ngày mà vẫn còn hung hăng thế sao ? Xem ra việc thu ngươi làm áp trại phu nhân ngày hôm nay vẫn chưa có thể thực hiện ?

Bạch Quan Nguyệt bật rít :

- Ngươi còn dám nhắc đến bốn chữ áp trại phu nhân nữa sao ? Đáng chết !

Đỡ !

Bạch Quan Nguyệt xuất thủ lanh lẹ.

Vù...

Điều đó khiến Lỗ Bát Tý thêm sửng sờ :

- Bản lãnh của ngươi. Ngươi là người thuộc môn phái nào ? Xem chưởng !

Vù...

¨m !

Lỗ Bát Tý thoáng chao đảo.

Bạch Quan Nguyệt cười lanh lảnh ; - Vậy là ngươi chưa biết bản cô nương nguyên là đệ tử Côn Luân phái ?

Một lầm lẫn tai hại phải không ? Đỡ !

Vù...

Lỗ Bát Tý tái mặt :

- Vậy ngươi là Tiểu Phụng Thiên, nữ đệ tử duy nhất của phái Côn Luân, tên là Bạch Quan Nguyệt ? Tất cả tiến lên, chớ buông tha ả.

Bạch Quan Nguyệt cười dòn dã :

- Biết rõ ta là Tiểu Phụng Thiên, hẵn phải biết vì sao ta có ngoại hiệu ấy.

Xem đây ! Ha... ha...

Nàng tung người lên cao, và từ đó bắt đầu gây khốn đốn cho bọn thủy khấu bằng cách hết lao bổ xuống tên này lại bay vọt lên và lao bổ xuống tên khác.

- Nạp mạng !

Vù...

Bùng !

Lỗ Bát Tý gầm lên phẫn nộ :

- Lãng Lãng Phi Vân ? Nha đầu ngươi không có khinh thân pháp này liệu có phải là đối thủ của Sát Quyền Bát Tý ta không ? Đỡ !

Lỗ Bát Tý cũng tung người lên cao và tung đủ song quyền thật sự biến ảo để hóa từ hai tay thành người có đến tám tay (bát tý).

ão... ão...

Bạch Quan Nguyệt trầm người xuống :

- Chính ta cũng muốn dùng Phi Vân Chưởng của bổn phái cho ngươi nếm mùi lợi hại đây. Đỡ !

Vù...

¨m !

Lỗ Bát Tý bị chấn lùi.

Động nộ, Lỗ Bát Tý cho tay vào người và sau đó bất ngờ ném ra một loạt phi đao :

- Tất cả mau lui xuống thuyền. Cứ để bổn trại chủ đoạn hậu. Nha đầu ! Đỡ !

Vèo... Vèo...

Bạch Quan Nguyệt cũng nộ khí xung thiên :

- Muốn chạy phải nạp mạng ! Xem đây !

Dùng khinh thân pháp Lãng Lãng Phi Vân tung bay nhu cánh chịm phụng, Bạch Quan Nguyệt phần thì hất bay một ít mũi phi đao lao đến quá nhanh. Phần thì lo chộp những mũi còn lại. Sau đó, nàng ném trả lại những mũi phi đao chộp được về phía bọn thủy khấu.

Vèo... ! Vèo... !

Nếu Lỗ Bát Tý có thuật ném phi đao nhanh như gió thì thủ pháp ném phi đao của Bạch Quan Nguyệt lại chuẩn xác và mạnh.

Có trước sau năm tên đã bị những mũi phi đao oan nghiệt cắm vào người.

Phập ! Phập !

Chúng ngã xuống nền đá Hắc Thạch Đảo.

Riêng Lỗ Bát Tý do có bản lãnh khá hơn nên chỉ bị một mũi phi đao cắm vào vai.

Hự !

Thất thủ trước hạng nữ nhi, đó là điều Lỗ Bát Tý không thể nào chịu nổi. Y gầm lên phẫn hận :

- Bình sinh ta hận nhất là hạng nữ nhân lấn lướt nam nhân. Nha đầu ngươi chớ trách ta độc ác ! Hãy xem đây !

Nhân lúc Bạch Quan Nguyệt sơ tâm và ngỡ đã có thể chế ngự toàn bộ bọn thủy khấu, Lỗ Bát Tý bất ngờ hất ra một màn vân vụ.

Vù...

Lớp vân vụ tập tức phủ kín Bạch Quan Nguyệt.

Nàng giận dữ há to miệng thét :

- Ngươi...

Mạnh Đạt Nhân không rõ đã xuất hiện lúc nào lập tức hô hoán để tỉnh:

- Đó là chất độc Ngô Công tiện dụng của bọn thủy trại Hoàng Hà. Cô nương mau bế khí và lùi lại.

Phát hiện sự xuất hiện của Mạnh Đạt Nhân ở ngay bên cạnh, Lỗ Bát Tý quay qua quát hỏi :

- Ngươi là ai ? Tại sao dám...

Câu quát hỏi của gã phải bỏ lửng do bóng nhân ảnh của Bạch Quan Nguyệt chợt hiện hữu trước mặt gã, với mũi phi đao duy nhất còn lại nàng vẫn cầm trên tay.

Và mũi phi đao liền được Bạch Quan Nguyệt trong cơn thịnh nộ vung thẳng vào người Lỗ Bát Tý.

Vù...

Một lần nữa Mạnh Đạt Nhân kêu lên :

- Phải lưu gã lại để đòi giải dược. Dừng lại mau !

Lần này Mạnh Đạt Nhân nhắc nhở đúng lúc, Bạch Quan Nguyệt dừng tay khi mũi phi đao vừa chạm khẽ vào huyệt Hầu Lộ của gã.

Thấy nàng tuy quắc mắt giận dữ nhìn Lỗ Bát Tý nhưng thủy chung vẫn chưa dám lên tiếng, Mạnh Đạt Nhân vụt hiểu và lên tiếng thay cho nàng.

Mạnh Đạt Nhân bảo họ Lỗ :

- Nếu các hạ không muốn có thêm lỗ thủng ngay tử huyệt hãy mau giao giải dược cho tệ chủ nhân.

Đang thất thần vì bị mũi phi đao uy hiếp sinh mạng. Lỗ Bát Tý nghe thế vội cho tay vào bọc áo.

Đúng lúc y lấy tay ra, Bạch Quan Nguyệt không hiểu sao bỗng từ từ khuỵu xuống.

Thế là, Lỗ Bát Tý được dịp cười ầm lên :

- Ha... ha... ! Với chất độc Ngô Công của bổn trại chủ...

Thanh âm lạnh lùng của Mạnh Đạt Nhân chợt vang lên rành rọt, lọt vào thính nhĩ Lỗ Bát Tý :

- Ta nghĩ ngươi hãy khoan đắc ý vội.

Cùng với lời nói này, Lỗ Bát Tý cảm nhận ở hậu tâm của y như đang có một vật gì đó bén nhọn vừa xuyên qua y phục.

Y ngưng cười, miệng rít lên giận dữ :

- Ngươi là ai ? Nha đầu họ bạch chỉ mới bị đưa lên đảo, ta không tin ả lại là chủ nhân của ngươi.

Mạnh Đạt Nhân cười lạnh :

- Giải dược ! Mau !

Mạnh Đạt Nhân càng ít lời, hiệu quả của lời nói càng tăng cao.

Lỗ Bát Tý biết không thể đùa với hạng người như vậy, y buông tay ra, cho Mạnh Đạt Nhân nhìn thấy một lọ nhỏ lúc nãy y đã lấy từ trong bọc áo ra, và lọ đó đang từ từ rơi xuống, đúng vào nơi Bạch Quan Nguyệt đang nằm.

Mạnh Đạt Nhân lại thích nhẹ vật nhọn vào hậu tâm của y :

- Ngươi rất giảo quyệt, ta không tin có giải dược trong đó. Hãy lấy hết những gì ngươi cất giữ trong người ra. Mau !

Một mệnh lệnh kèm theo cái nhói đau ở phía sau, đủ cho Lỗ Bát Tý hiểu đó là tử lệnh.

Y hốt hoảng làm theo và lấy ra một lọ nhỏ khác :

- Đại hiệp quả là thần thông quảng đại. Đây là lọ đựng giải dược thật.

- Mở ra !

Y mở lọ ra, Mạnh Đạt Nhân lại bảo :

- Hãy tự trút vào miệng ngươi một ít.

Y giật mình :

- Mỗ không bị trúng độc. Mỗ đâu cần dùng giải dược ?

- Ta bảo ngươi uống. Mau !

Y run rẩy :

- Mỗ... mỗ không thể. Mong đại hiệp... đại hiệp tha mạng.

- Vậy trong đó vẫn là độc dược ?

Y bị khuất phục hoàn toàn :

- Mong đại hiệp khoan dung. Tiểu nhân... tiểu nhân xin lấy ngay giải dược.

Vừa van xin, y vừa lấy lọ thứ ba. Và lần này không chờ Mạnh Đạt Nhân quát nạt, y đã tự trút một ít chất bột ở trong lọ vào miệng. Sau đó, y bảo :

- Đại hiệp chớ nên nghi ngờ. Lần này là giải dược thật.

Mạnh Đạt Nhân bật ra tiếng cười khảy :

- Ta cũng không nghi ngờ điều đó. Nào ! Mau cho chủ nhân ta dùng giải dược.

Lỗ Bát Tý làm theo.

Một lúc sau, đang nằm bất động, Bạch Quan Nguyệt vụt nhảy bật dậy.

Nàng vừa hươ phi đao vừa thét :

- Cuồng đồ phải chết ! Dám dùng độc ám hại bổn cô nương...

Vù...

Bằng một động tác thật nhẹ nhàng, Mạnh Đạt Nhân vừa kéo Lỗ Bát Tý qua một bên vừa gọi nàng :

- Chủ nhân đừng quên chúng ta còn có việc cần nhờ đến y.

Vụt hiểu, Bạch Quan Nguyệt vội thu đao về, tiện tay điểm huyệt khống chế Lỗ Bát Tý :

- Hừ ! May nhờ có ngươi. Bằng không ta lại phen nữa bị thủ đoạn ám muội của chúng ám ại.

Sau đó nàng bỗng dưng bật cười :

- Hóa ra ngươi uy hiếp gã bằng một hòn đá vô dụng thế sao ?

Mạnh Đạt Nhân vờ lúng túng, ném bỏ mẩu đá đang giữ trong tay :

- Thấy chủ nhân bị trúng độc, tiểu nhân chỉ làm bừa thế thôi. Cũng may, gã kia do sợ đến mất mật nên không nhận ra đã bị tiểu nhân lừa.

Lỗ Bát Tý vì ngỡ đã bị Mạnh Đạt Nhân lừa thật nên căm phẫn rít lên :

- Không ngờ một trại chủ như ta lại bị...

Bạch Quan Nguyệt hất tay, đánh vào một bên mặt y :

- Câm !Trại chủ gì thứ người vô dụng như ngươi. Mau nói ! Cổ Mỹ Kỳ hiện ở đâu ?

Vừa nghe Bạch Quan Nguyệt hỏi xong, thần sắc của Lỗ Bát Tý vụt tái dần :

- Hóa ra... hóa ra Bạch nữ hiệp cũng biết về tệ chủ nhân ?

Đến lượt Bạch Quan Nguyệt tái sắc, vì không ngờ trên Lỗ Bát Tý vẫn còn có một Cổ Mỹ Kỳ thật.

Nàng lại hỏi :

- Sao ngươi không chịu đáp lời ?

Lỗ Bát Tý ấp úng :

- Đã nửa năm rồi, chủ nhân bảo có việc phải đi và hứa sẽ sớm quay lại. thế nhưng...

Bạch Quan Nguyệt vẫn còn tái sắc :

- Ngươi có biết chủ nhân ngươi chính là viện chủ Cửu U Quỷ Viện ?

Hỏi xong nàng nhìn Mạnh Đạt Nhân đầy ngụ ý. Và nàng chợt cười ý nhị khi nghe Lỗ Bát Tý kêu lên :

- Cửu U Quỷ Viện nào ? Tiểu nhân chưa hề nghe nói đến !

Nghe thế, Mạnh Đạt Nhân vội bảo :

- Chủ nhân ! Chúng ta phải khỏi hành thôi. Trời đã sắp chiều rồi !

Lại lẵng lặng nhìn Mạnh Đạt Nhân, sau đó nàng bảo họ Lỗ :

- Ngươi và bọn thuộc hạ còn lại của ngươi sẽ được toàn mạng nếu ngay bây giờ đưa bọn ta vào đất liền. Thế nào ?

Lỗ Bát Tý nào dám trái mệnh.

Sau khi đưọc Bạch Quan Nguyệt giải khai huyệt đạo, Lỗ Bát Tý cùng bốn thuọc hạ còn lại vội cho chiến thuyền rời xa Hắc Thạch Đảo.

Đứng bên cạnh Mạnh Đạt Nhân, Bạch Quan Nguyệt vừa theo dõi phương hướng di chuyển của chiếc thuyền, vừa khẽ hỏi Mạnh Đạt Nhân :

- Ngươi vẫn cho Cổ Mỹ Kỳ là viện chủ Cửu U Quỷ Viện nào đó ?

Mạnh Đạt Nhân đáp lại :

- Chính mụ tự nhận như vậy.

- Và ngươi sợ mụ bất ngờ quay lại nên hối thúc ta lên đường ?

Mạnh Đạt Nhân đáp sau khi cân nhắc :

- Bản lãnh của mụ cao minh hơn Lỗ Bát Tý thập phần. Tiểu nhân chỉ e...

Bạch Quan Nguyệt cười mũi :

- Nếu không vì nhanh chóng giải thoát ngươi, ta cũng mong được giáp mặt mụ một lần. Thử xem bản lãnh của mụ có thật sự cao minh như ngươi quá đề cao không ?

Mạnh Đạt Nhân biết dù có giải thích đến mấy nàng cũng không tin. Đó là do nàng chưa biết bản lãnh thật sự hiện có của Mạnh Đạt Nhân. Chỉ khi nàng biết và nhận ra rằng chính Mạnh Đạt Nhân dù có bản lãnh cao minh hơn nàng vẫn phải kiêng dè Cổ Mỹ Kỳ đến lúc đó nàng mới chịu tin.

Thế nhưng, để lộ thân thủ vào lúc này, Mạnh Đạt Nhân quả tình không hề muốn. Do đó, Mạnh Đạt Nhân chỉ biết im lặng, mặc cho Bạch Quan Nguyệt ấp ủ mãi tánh tự cao.

Một lúc lâu sau đó, nàng đột nhiên hạ lệnh cho Lỗ Bát Tý :

- Hãy cho thuyền cập vào bờ bên tả.

Lỗ Bát Tý phân vân :

- Nơi đó có nhiều đá ngầm, tiểu nhân không thể cho thuyền cập sát vào.

Nàng cười nhẹ :

- Ta cũng không bảo ngươi cặp sát vào bờ. Chỉ cần đến gần là đủ.

Lỗ Bát Tý nhờ thông thạo địa hình mới có thể đưa thuyền đến cách bờ độ ba trượng.

Bạch Quan Nguyệt chậm rãi hít một hơi vào đầy lồng ngực, sau đó bảo họ Lỗ :

- Do ta đã hứa không thể lấy mạng ngươi. Chỉ mong sau này ngươi đừng để ta thấy mặt. Hừ !

Đoạn nàng chụp vào tay Mạnh Đạt Nhân và tung người đưa cả hai vượt qua khoảng cách vào đến bờ.

Tuy thán phục khinh thân pháp của nàng, nhưng Mạnh Đạt Nhân vẫn không lên tiếng. Cho đến khi Mạnh Đạt Nhân nghe nàng lẩm bẩm :

- Nhị sư huynh đã lưu tiêu ký. Hy vọng nhị sư huynh vẫn chờ ta.

Nàng lại lôi Mạnh Đạt Nhân chạy đi.


xem phim Cảm Ơn Cuộc Đời tap cuoi, xem phim Cảm Ơn Cuộc Đời tap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50,vietsub,subviet,long tieng,tap cuoi,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6

Ý kiến của bạn về phim Cảm Ơn Cuộc Đời

  • Chưa có nhận xét về bộ phim này
x